<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[]]></title> 
<link>http://maunho.com/index.php</link> 
<description><![CDATA[ Giai tri | Nghe nhac | Bikini | Teen | Wallpaper]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[]]></copyright>
<item>
<link>http://maunho.com/read.php?1076</link>
<title><![CDATA[Cà phê muối ! Ngọt lắm!]]></title> 
<author>kdaica &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góccảmxúc-Truyệnđọc]]></category>
<pubDate>Mon, 06 Jul 2009 06:11:08 +0000</pubDate> 
<guid>http://maunho.com/read.php?1076</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/><strong>Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ, và hơn nữa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngập mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sư nên cô đồng ý.</strong><br/><br/><br/>Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện. Bỗng nhiên chàng trai gọi người phục vụ:<br/>- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!<br/>Mọi người đứng xung quanh hết sức ngạc nhiên và nhìn chằm chằm vào chàng trai. Chàng trai đỏ mặt, nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.<br/>Cô gái tò mò:<br/>- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?<br/>- Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển -Chàng trai giải thích- Khi chơi ở biển tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.<br/><br/>Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo...<br/>Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... và cô đã tìm được người đàn ông của mình qua cốc cà phê muối.<br/>Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu, vì " công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống rất hạnh phúc.<br/>Mọi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai- nay đã là chồng cô- một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy.<br/>Suốt 50 năm kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.<br/><br/>Sau 50 năm người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:<br/>" Gửi vợ của anh,<br/>Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất- về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường nhưng anh lại nói nhằm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được, đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần, nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối em một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.<br/>Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy tiếc vì mình đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được em, và anh sẽ uống cà phê muối cả cuộc đời"<br/>Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt.<br/>Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối có vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm"<br/>Tags - <a href="http://maunho.com/tag.php?tag=yeu" rel="tag">yeu</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://maunho.com/read.php?1074</link>
<title><![CDATA[Sao anh không ở bên em......]]></title> 
<author>kdaica &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góccảmxúc-Truyệnđọc]]></category>
<pubDate>Mon, 06 Jul 2009 06:05:02 +0000</pubDate> 
<guid>http://maunho.com/read.php?1074</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<span style="color: #8B0000;"> <strong><br/>Cô gửi cho anh một tin nhắn : Nếu như trong nhà nghèo túng chán nản đến mức chỉ có một bát cháo cho hai chúng ta. Anh sẽ đem chút cháo trong bát ấy cho em ăn chứ ?. Anh trả lời : Vậy mà cũng phải nói sao? Nhưng anh cho rằng một người con trai yêu một người con gái một cách chân chính thì sẽ không để cho người con gái mình yêu phải sống như thế. Cô trả lời : Nhưng có một người trả lời thế này. Anh ta nói, không ! anh sẽ đem hết phần cháo cho cô ấy ăn. Đoạn đối thoại ấy có phải sẽ cảm động được mọi cô gái.</strong><p align="center"><br/><br/><a href="http://quynhhop.files.wordpress.com/2009/02/hoa-baby.jpg" target="_blank"><img src="http://quynhhop.files.wordpress.com/2009/02/hoa-baby.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/></p><br/>Em không biết, nhưng em bị nó tác động rất sâu sắc. Anh trả lời : Nói như thế, nếu đến bát cháo kia cũng không có, thì anh ta sẽ làm thế nào. Hoặc là nghĩ đến việc bát cháo ấy cô kia ăn rồi, nhỡ vẫn cảm thấy đói thì sao. Cô vẫn cho rằng anh nên trả lời giống như chàng trai kia : Không ! anh sẽ nhường bát cháo ấy cho em ăn, đó mới là thực sự hoàn mỹ, mẫu mực, mới là đáp án duy nhất. Nhưng vì anh không trả lời vấn đề theo phương án ấy, anh và cô lưng dựa lưng suốt một đêm, anh mấy lần muốn ôm cô ngủ đều bị cô cự tuyệt.<br/><br/>Trời có lúc không thuận theo lòng người<br/><br/>Sau này, đến một thời điểm, do nhiều nguyên nhân, anh và cô lâm vào tình cảnh giống như thế, hai người khó khăn đến mức chỉ có một bát cháo. Hôm đó, anh nhẹ nhàng để lại một lời nhắn : Em yêu, em ăn đi, bát cháo trên bàn là dành phần em, anh ăn xong rồi. Cô ăn hết bát cháo, rồi nghỉ ngơi . Anh từ bên ngoài trở vào, mang cho cô xiên thịt dê mà cô thích ăn, hoa quả, trà sữa.<br/><br/>Anh nói với cô : Anh đã tìm được một công việc tạm thời, số tiền này, là ông chủ ứng trước tiền lương cho anh. Nói xong còn đưa túi tiền sáng choang ra trước mặt cô. "Em yêu cứ ăn tự nhiên, anh đã ăn ở bên ngoài rồi". Xong rồi anh làm điệu bộ tinh nghịch. Trong những ngày khốn khó nhất ấy, cô vẫn có được hạnh phúc vui vẻ, còn thì anh dường như làm việc vất vả nên sức khoẻ có phần giảm sút. Thời gian sau, anh ổn định được công tác, họ tràn đầy hạnh phúc khát khao hướng về một tương lai tốt đẹp.<br/>Cô thích xem tivi, bản tin trên tivi nhiều năm trước đã từng phát đi một sự kiện chấn động, một người mẹ và con trai bị chôn dưới lớp đất đá, lúc sữa người mẹ bị đứa con uống cạn, người mẹ đã tự cắn mách máu trên tay, dùng máu tuơi của chính mình nuôi con trai, vài ngày sau, mọi người cuối cùng cũng dọn được đống đất đá cứu hai mẹ con, người mẹ đã cạn máu mà lìa xa cõi đời, trên khoé miệng đứa trẻ vẫn còn đọng lại máu tươi của người mẹ cùng với nụ cười hồn nhiên, hai má đỏ hồng như có được một cuộc sống mới .<br/><br/>Cô hỏi anh : nếu như hai chúng ta cùng bị đè dưới đống đất đá ấy, anh có giống như người mẹ kia dùng máu cứu sống em không ?Anh sau câu nói của cô có một chút xúc động. Anh nói với cô : Em chưa già mà đã có cái ý nghĩ như thế sao? Em là người phụ nữ của anh, anh sẽ làm tất cả để cho em được hạnh phúc, bất luận là lúc cuộc sống và an toàn của em bị đe doạ, anh sẽ làm tất cả để bảo vệ cho em. Em là người anh yêu nhất, anh cũng sẽ không cho phép em có thứ suy nghĩ như thế, em yêu ạ.<br/><br/>Cuối tuần, một buổi sáng đẹp trời, trên con đường về nhà sau khi mua thật nhiều đồ ăn, quần áo mà cô thích, anh dắt tay cô vui vẻ dạo phố. Hai con người nhỏ bé hạnh phúc ấy chỉ cần băng qua một ngã tư nữa thì có thể đến được tổ ấm tình yêu mà mình xây đắp, là thiên đường nhỏ hạnh phúc của họ . Anh một tay nắm tay cô, một tay xách đồ vừa mua, anh đi trước, cô đi sau, hai người đang ở vạch sơn chuẩn bị qua đường, đột nhiên có một chiếc xe lao đến từ phía sau cô - cô chỉ cách anh một bước chân.<br/><br/>Chớp mắt nữa thôi, chiếc xe sẽ tông vào cô. "Ầm" cái tiếng chát chúa ấy là tiếng tông của chiếc xe ô tô. Tất cả đều đột ngột, người bị đâm đã văng cách xa hai mét, máu lênh láng trên đường. "Không! không phải" tiếng kêu kinh hãi đến từ phía cô, tiếng gào thét thê lương đập vào màng nhĩ của những người xung quanh. Cô biết rằng người bị chiếc xe đâm đáng ra sẽ là cô, chỉ chớp mắt như thế người bình thường sao có thể thể kịp phản ứng, anh vội vàng đẩy cô ra, chính mình ngã trong vũng máu.<br/><br/>Cô bổ nhào xuống bên anh mà khóc, trên người anh toàn là máu, cô hét to gọi tên anh, mọi người xung quanh nói không thể làm gì được nữa rồi, họ đã thử nhưng anh không còn thở nữa. Cô không tin, tiếp tục gọi tên anh, điều kỳ diệu sảy ra khi đôi mắt anh hé mở, nhìn cô, bình thản mỉm cười, rồi vĩnh viễn nhắm mắt. Anh đang ở tận cùng của sự sống, dù vẫn đang đau đơn giãy giụa, vẫn cố gắng dùng chút khí lực cuối cùng chứng kiến người mình yêu nhất được bình yên vô sự, rồi mới yên tâm ra đi. Đó là ngày mưa nhiều, bên ngoài tràn ngập hơi ẩm, nước mưa kết thành một đám sương mù giày đặc đất trời.<br/><br/>Trong lúc thu xếp lại những kỷ vật của anh cô phát hiện ra một tờ giấy chứng nhận bán máu, trên đó viết tên của anh. Điều kỳ lạ là từ trước tới nay điều này cô chưa bao giờ biết. Anh trong một tháng liên tiếp bán máu đến 3 lần, cô vẫn nhớ rõ những ngày tháng gian khó nhất của hai người họ, cô đã hiểu ra tại sao sức khoẻ anh trong khoảng thời gian ấy suy kiệt đến vậy, cô hiểu hàm ý trong câu anh nói "tiền lương ứng trước", cô hiểu ra rằng anh đã dùng máu để đổi lấy tiền mua cho cô những đồ ăn cô thích.<br/><br/>Trong lúc tiếp tục thu xếp kỷ vật cô phát hiện ra một mẩu báo, phát hiện bất ngờ này lập tức làm cô kinh ngạc, người mẹ vĩ đại chính là mẹ của anh, đứa trẻ may mắn giành lại được cuộc sống chính là anh. Nhưng anh đã đem cái may mắn ấy cho cô. Cô nước mắt dàn dụa....<br/>Anh Thân Yêu Sao Anh Không Ở Bên Em<br/><br/>Anh thân yêu sao anh không ở bên em<br/><br/>Anh từng nói khuôn mặt em đẹp nhất trên đời<br/><br/>Sao anh nỡ để em cô đơn trong héo hắt mà không nhìn em đến một lần<br/><br/>Anh thân yêu sao anh không ở bên em<br/><br/>Anh nói rằng đem em đi du ngoạn một vòng quanh quả đất<br/><br/>Lời anh hứa vẫn chưa kịp làm, hay đổi thành yêu em một vạn năm đi?<br/><br/>Anh thân yêu sao anh không ở bên em<br/><br/>Anh nói rằng mãi mãi không bao giờ để em đau khổ<br/><br/>Anh đi rồi còn mình em trong thành phố hoang tàn.<br/><br/>Anh thân yêu sao anh không ở bên em<br/><br/>Anh nói rằng chiều chuộng em, em đau, em cười, em hôn, em yêu, yêu em vô hạn<br/><br/>Anh có phải đã bị câu nói đẹp đẽ của thiên đường phồn hoa kia lừa dối<br/><br/>Anh thân yêu sao anh không ở bên em<br/><br/>Em đã bởi người thương mà tiều tuỵ mất đi tiếng nói<br/><br/>Anh thân yêu sao anh không ở bên em<br/><br/>Em đã đợi anh đến quên cả thứ gọi là giấc ngủ<br/><br/>Anh thân yêu sao anh không ở bên em<br/><br/>Em nước mắt nhạt nhoà vì anh không trả lời tin em<br/><br/>Anh thân yêu sao anh không ở bên em<br/><br/>Em đã mặc chiếc váy cưới màu trắng đợi anh đến dắt tay.</span><br/><br/>Tags - <a href="http://maunho.com/tag.php?tag=yeu" rel="tag">yeu</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://maunho.com/read.php?1040</link>
<title><![CDATA[Đừng khóc jen ........]]></title> 
<author>kdaica &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góccảmxúc-Truyệnđọc]]></category>
<pubDate>Sun, 05 Jul 2009 05:56:40 +0000</pubDate> 
<guid>http://maunho.com/read.php?1040</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<span style="color: #4B0082;">Em là người con gái tốt nhất trên đời mà anh từng gặp. Hơn 3 năm.....nói ngắn không ngắn…..nói dài không dài….nhưng cũng đủ để anh khắc sâu những kỉ niệm êm đềm về tình yêu của chúng ta vào tận trong tim.<br/><br/><strong><br/>Sinh nhật 17 tuổi của em</strong><br/><br/>Jen, anh xin lỗi…..nếu được chọn….anh sẽ không rời bỏ em<br/><br/>Nhưng anh đã không thể….anh xin lỗi….anh rất tiếc khi phải chia tay em trước ngày sinh lần thứ 17 của em…..lẽ ra anh phải dự buổi tiệc ngày hôm nay hả?<br/><br/>Mọi người hỏi em vì sao anh không đến ăn mừng…..nhưng em chỉ im lặng. Em thẫn thờ cầm con dao cắt bánh, tay run run xúc động và nhanh chóng đánh rơi nó. Điều tiếp theo mà người ta thấy là em đã khụy xuống, gục đầu xuống gối mà bật ra tiếng khóc….<br/><br/>Đừng khóc Jen.... Hãy chấp nhận sự thật, chúng ta đã xa nhau…..<br/><br/><br/><br/><br/><br/><br/><strong><br/>1 tuần sau sinh nhật</strong><br/><br/><br/>Em vẫn không buồn nói chuyện, không mảy may động đậy.<br/><br/>Em gầy gạc xanh xao đi thấy rõ, đôi mắt em đang thâm quầng vì những đêm mất ngủ, em không ăn không uống….mà chỉ tự dày vò bản thân….<br/><br/>Em nạt nộ hết những ai quan tâm mình, đuổi Clam ra khi đang cố nhét vào tay em một mẩu sandwich nhỏ, hét vào mặt Rai khi nó khuyên em nên chợp mắt….<br/><br/>Em giận dữ, em phẫn nộ và em lại tự nhốt mình vào góc tối căn phòng….và em khóc….<br/><br/>Đừng khóc Jen....Chúng ta xa nhau thật rồi….<br/><br/><br/><br/><br/><br/><strong><br/><br/>1 tháng sau sinh nhật<br/></strong><br/><br/>Hôm nay em tròn 17 tuổi 1 tháng rồi. Còn nhớ anh đã nói gì không Jen? Nếu lỡ hai đứa mình xa nhau, hãy giữ những kỉ niệm đẹp của nhau, hãy nhớ nhưng đừng thương đừng tiếc. Một tháng, em có thể khóc 1 tháng, hãy trút hết nỗi lòng, hãy khóc cạn nước mắt để rồi sau đó em không buồn nữa. Hãy quên anh và chấp nhận những người mới đến bên đời em….<br/><br/>Đừng….đừng tự cô lập bản thân, đừng tự nhốt mình trong bốn bức tường đó. Anh lo cho em lắm, biết không?<br/><br/>Anh không muốn em tiếp tục xem những tấm hình cũ của anh, đọc lại những lá thư anh viết cho em, thậm chí tua đi tua lại những lời nói của anh dành cho em….Nhiều khi anh muốn gào lên rằng “Jen à!!! Hãy thôi đi!!! Cho dù em có làm gì đi nữa thì anh cũng không trở lại bên em đâu….Đừng phí sức nữa!”<br/><br/>Nhưng thực chất anh không làm được Jen à…..vì chính anh cũng không muốn quên…..<br/><br/>Em khóc….Giọt nước mắt thầm lặng của em như từng nhát dao đâm vào tim anh….<br/><br/>Đừng khóc Jen! Anh đã nói thế nào? Không được khóc khi không có anh bên cạnh mà…..không có anh, ai sẽ là người vỗ về em, dỗ cho em nín?<br/><br/><br/><br/><br/><br/><br/><strong><br/>1 năm sau<br/><br/></strong><br/><br/>Xem nào, em đã 18 tuổi rồi hả? Trông em chững chạc hơn nhiều rồi, ít ra em đã không còn buồn vì chuyện đó nữa. Em đã phần nào bình thường trở lại và bắt đầu tìm những bận rộn cho bản thân….<br/><br/>Em đã cởi mở hơn, đã chịu nói chuyện với mọi người và hình như đâu đó, có vài thằng con trai đang ngấp nghía em đó. Mặc dù không vui nhưng nếu một trong số tụi nó có thể mang lại hạnh phúc cho em thì anh rất sẵn lòng tác hợp hai người.<br/><br/>Hôm nay là một ngày tuyệt vời phải không? Em đã ra ngoài cùng bạn bè, ăn mừng ngày mình chào đời vào 18 năm trước. Thế nhưng….khi buổi tiệc đã tàn, khi bạn bè đã về hết….em lại nặng nề buông mình trên chiếc ghế sofa cũ kĩ….Đột nhiên anh thấy mắt em đỏ đỏ, môi em mấp máy gọi tên anh….<br/><br/>Đừng khóc Jen…..chúng ta có duyên mà không có phận…..<br/><br/><br/><br/><br/><br/><br/><br/><strong><br/><br/>3 năm sau<br/></strong><br/><br/>Thời gian dần trôi, có vẻ như vết thương lòng đã lành hẳn, phải không Jen?<br/><br/>Anh mừng là em đã chịu quên anh, và chấp nhận Rai- thằng bạn thân ngày nào của anh. Jen à, Rai là một chàng trai tốt….ít ra thì nó cũng như anh, yêu em vì em là Jen chứ không vì bất cứ lý do nào khác. Cả hai rất xứng đôi, anh thực sự mừng cho em….mặc dù đôi lúc anh phát ghen với Rai vì đã có được em….<br/><br/>Hôm nay chẳng phải là sinh nhật lần thứ 20 của em sao? Và hai người đã ở bên nhau ăn mừng vui vẻ. Món quà của Rai xinh xắn quá phải không em?.....<br/><br/>Sao em lại lặng thinh? Jen, Rai đang gọi em…..mau trả lời đi! Jen, em đi đâu đó? Sao đột nhiên lại bỏ về một mình….em đang nghĩ gì vậy?....<br/><br/>“Bi”<br/><br/>Em bật ra tên anh trong vô thức….<br/><br/>Có gì đó long lanh trong mắt em…..là ánh mắt vốn như thế….hay chính là những giọt nước mắt của em….<br/><br/>Đừng khóc Jen…..chúng ta không thể quay ngược thời gian….<br/><br/><br/><br/><br/><br/><strong><br/><br/>7 năm sau<br/></strong><br/><br/><br/>Nhanh thật, mới đó mình đã xa nhau hơn 7 năm rồi phải không em?....<br/><br/>Anh mừng vì mọi chuyện đã trở lại như nó vốn có. Em sẽ đám cưới vào ngày hôm nay, Rai chắc chắn sẽ là một người chồng - một người cha tốt, phải không Jen?<br/><br/>Hãy xem Rai bảnh bao thế nào kìa…..trông nó rất lịch sự trong bộ vest trắng. Hai người khoác tay nhau cùng đứng trước mặt người chủ hôn, trước bao bạn bè và người thân. Rai đã đọc xong lời thề rồi, sao em còn chần chừ gì mà không đọc đi Jen? Em đang nghĩ gì mà thừ người ra đó?<br/><br/>“Em xin lỗi, Rai….em không thể….”<br/><br/>“tại sao….vì nó…?”<br/><br/>“…dạ….”<br/><br/>Em bỏ chạy, bỏ mặc bao ánh mắt bàng hoàng trong nhà thờ. Điều tiếp theo anh biết là em đã đứng trước mặt anh….hay đúng hơn là….tấm hình trên bia mộ anh….<br/><br/>Em gục đầu vào tấm bia vô cảm mà khóc…..khóc như chưa từng được khóc….<br/><br/>Em gào tên anh trong nước mắt và anh nghe tim mình quặn thắt lại<br/><br/>Đừng khóc Jen...vì anh lun iu và ở bên em<br/>-----st------ </span><br/>Tags - <a href="http://maunho.com/tag.php?tag=lang_mang" rel="tag">lang mang</a> , <a href="http://maunho.com/tag.php?tag=love" rel="tag">love</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://maunho.com/read.php?995</link>
<title><![CDATA[Vẽ truyện tranh, đăng lên YouTube tìm bạn gái]]></title> 
<author>kdaica &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góccảmxúc-Truyệnđọc]]></category>
<pubDate>Sat, 04 Jul 2009 06:57:29 +0000</pubDate> 
<guid>http://maunho.com/read.php?995</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p align="center"><br/><object width="425" height="344"><param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/mrCbPUzG6VQ&color1=0xb1b1b1&color2=0xcfcfcf&feature=player_embedded&fs=1"></param><param name="allowFullScreen" value="true"></param><param name="allowScriptAccess" value="always"></param><embed src="http://www.youtube.com/v/mrCbPUzG6VQ&color1=0xb1b1b1&color2=0xcfcfcf&feature=player_embedded&fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowScriptAccess="always" width="425" height="344"></embed></object><br/><br/> <span style="color: #FF0000;">Cô ấy là ai thế nhỉ </span></p><br/>Tags - <a href="http://maunho.com/tag.php?tag=yeu" rel="tag">yeu</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://maunho.com/read.php?616</link>
<title><![CDATA[Màu của nắng]]></title> 
<author>kdaica &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góccảmxúc-Truyệnđọc]]></category>
<pubDate>Wed, 24 Jun 2009 15:43:32 +0000</pubDate> 
<guid>http://maunho.com/read.php?616</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<span style="font-size: 18px;"><strong><span style="color: #32CD32;"><br/>Cuộc trò chuyện một chiều giữa tôi và Thu bị cắt ngang bởi tiếng gọi. Thu vội chạy đến hòa vào tốp gồm ba đứa con gái ăn mặc sành điệu...</span></strong></span><p align="center"><a href="http://eva.vn/upload/news/2009-06-10/mau-cua-nang-200_150.jpg" target="_blank"><img src="http://eva.vn/upload/news/2009-06-10/mau-cua-nang-200_150.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br/><span style="color: #32CD32;">Chủ nhật, mẹ yêu cầu cả nhà làm cuộc tổng vệ sinh. Tôi có nhiệm vụ thanh lý những vật dụng không xài và thu dọn lại đồ đạc trong phòng mình. Thế là đi toi một ngày cuối tuần tươi đẹp. Tôi ngán ngẩm đưa mắt nhìn khắp phòng. Ôi, hóa ra lâu này mình sống giữa một đống rác to tướng. Chắc phải mất hết nửa ngày mới “bình định” xong cái mớ hỗn độn này. Đành chịu vậy.<br/><br/>Tôi tiến đến góc bàn với đủ loại sách vất lung tung. Nào là sách, vở, tập đủ loại từ hồi lớp bốn, lớp năm đến mãi tận bây giờ. Quyển nào tôi cũng giữ lại, không bán cũng chẳng cho vì thấy tiếc. Bỗng, tôi chú ý đến xấp giấy được bọc ngoài bằng tấm bìa cứng màu xanh và buộc lại bằng dây thun đỏ. Thì ra đó là những bài kiểm tra văn được tôi nâng niu ngày nào. Những dòng chữ thân quen, từ nét xiêu vẹo của hồi lớp bốn, lớp năm đến nét chữ ngay ngắn chỉnh tề ở các năm tám, chín, rồi lại đến nét chữ bay bướm ngả nghiêng của thời áo dài e ấp. Giờ đọc lại thấy sao mà ngây ngô quá! </span><br/><p align="center"><br/><a href="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-10/mau-cua-nang3.jpg" target="_blank"><img src="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-10/mau-cua-nang3.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><span style="color: #FF1493;">Bao kỷ niệm thời học sinh tưởng đã ngủ quên bỗng nhiên bị đánh thức.<br/> </p></span><br/><span style="color: #FF6347;"><br/>Bài tập làm văn lớp năm yêu cầu hãy tả lại ngôi nhà em đang sống. Em ngồi ngẫm nghĩ, chẳng lẽ lại tả nhà em hai mái lợp bằng tranh, trong đó có chiếc bàn gỗ, năm ba cái ghế, rồi một chiếc tủ cùng hai cái giường tre? Trong khi đó, các ngôi nhà trong bài văn mẫu thì ba gian rộng lớn. Thế là em bắt đầu cho trí tưởng tượng của mình bay bổng. Ngôi nhà của em bỗng chốc biến thành căn nhà mái ngói đỏ tươi, sàn gạch, tường hoa. Bên trong bày bộ bàn ghế bóng loáng được làm bằng loại gỗ thật quý. Cái điểm tám đỏ chói cho em không biết vì tả hay, hay vì em đã nói dối quá tài tình? Và cứ thế tôi giữ lại tất cả những bài làm văn điểm tám chín của mình. Theo thời gian, giờ đây chúng đã thành “đồ cổ”. Ít ra cũng là thứ đồ cổ quý giá đối với tôi để nhắc nhở lại một thời trẻ con thơ dại…<br/><br/>Tôi cẩn thận xếp lại từng bài văn và lôi tất cả sách vở trong ngăn tủ ra. Bỗng, chiếc hộp vuông màu hồng bật nắp, rơi tung tóe những tấm thiệp lớn nhỏ đủ cỡ. Nào thì thiệp giáng sinh, thiệp mừng năm mới, thiệp ngày tám tháng ba và cả một xấp thiệp mừng sinh nhật tôi. Ôi, tình cảm bạn bè! Chúng làm tôi ngồi thử ra vì cảm động. Tôi mở từng cánh thiệp, đọc chầm chậm từng lời chúc mà đám bạn tôi đã “vắt óc moi tim” để ghi vào đó. Nào là: “Chúc Mai Chi ngày càng trẻ, khỏe như… cô gái Hà Lan”. Hay “Chúc bà ngày càng học giỏi và đặc biệt là mau ăn chóng lớn nhé!”. Bao kỷ niệm tưởng đã ngủ quên bỗng nhiên bị đánh thức. Tất cả ùa về như cơn gió lạ đột ngột thổi qua tôi. Ngoài sân, vài con chim ríu rít vội chuyển cành. Tôi ôm tất cả vào lòng mà nghe thân thương quá đỗi!</span><p align="center"><br/><br/><a href="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-10/mau-cua-nang2.jpg" target="_blank"><img src="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-10/mau-cua-nang2.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><span style="color: #32CD32;"><br/>Còn kia là quyển lưu bút màu vàng in hình một cô gái ngồi tư lự. Đấy là quyển lưu bút mà mẹ đã mua khi tôi học lớp bảy, chuẩn bị rời ngôi trường cũ để chuyển đến một trường trọng điểm chất lượng cao. Không hiểu sao ngày đó mẹ mình tâm lý thế? Thật không sao quên được cái hôm chia tay lớp. Cô giáo dành giờ chủ nhiệm để tôi nhắn nhủ với lớp những lời cuối. Lúc đó, không nhớ tôi đã nói gì mà có bao cặp mắt nhìn tôi chăm chú và vài cặp mắt nhìn tôi chăm chú và vài cặp thì lóng lánh nước. Giờ đây đọc lại tôi không sao ngăn được xúc động trước bao tình cảm chân thành và sâu sắc mà từng đứa bạn đã dành cho tôi. Chúng bảo sẽ không bao giờ quên tôi và nhắn rằng cũng đừng quên chúng. Vâng, tôi đã không quên. Tôi vẫn nhớ từng biệt danh dễ thương: Thu đen, Danh lùn…, nhớ những lần cô lớp trưởng nhỏ xíu phải dùng đến nước mắt mới nói được với những thành phần quậy phá.<br/> <br/>Vậy mà mới hôm kia, khi đang trên con đường Đồng Khởi, tôi xém bị tông xe vì mải nhìn một khuôn mặt quen quen. Khi đã khẳng định mình không nhìn lầm, tôi vội phóng xe đuổi theo, miệng không ngừng gọi í ới: “Thu! Thu ơi!”.<br/><br/>Chiếc Max chạy chậm dần rồi ngoảnh lại ngơ ngác. Tôi không để tình huống khó xử đó kéo dài, vội lên tiếng:<br/><br/>- Mình nè, Thu còn nhớ mình không? Mình là Mai Chi, lớp trưởng lớp 7/4 hồi đó nè!<br/><br/>Tôi thấy thoáng trên gương mặt Thu nét nghĩ ngợi. Hình như nó đang lục tung quá khứ để nhớ xem Mai Chi là đứa nào. Từng giọt thời gian trôi qua. Một lúc sau, nó mới “à” lên một tiếng làm tan đi sự bối rối chiếm lấy tôi nãy giờ. Rồi nỗi vui mừng làm tôi quên mất mình đang đứng giữa đường. Ừ, mà đã sáu năm. Sáu năm rồi tôi mới gặp lại Thu, có bao nhiêu chuyện để nói, thế nên tôi mới hớn hở hỏi dồn:</span><br/><br/><a href="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-10/mau-cua-nang1.jpg" target="_blank"><img src="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-10/mau-cua-nang1.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><span style="color: #FF1493;">Thu vội chạy đến hòa vào tốp gồm ba đứa con gái ăn mặc sành điệu.</span><br/><br/>- Thu giờ đang làm gì? Nhà Thu vẫn ở chỗ cũ chứ!<br/><br/>Có lẽ còn bỡ ngỡ, Thu lùi lại cách tôi mấy bước rồi đáp.<br/><br/>- Nhà Thu đã bán đất, chuyển lên thành phố sống rồi!<br/><br/>- Vậy Thu đang ở chỗ nào?<br/><br/>- Ý, Chi đừng đến, đường ngoằn ngoèo khó chỉ lắm! Để khi nào có dịp, Thu dẫn Chi đến chơi<br/>Tôi thấy có cái gì đó trong từng lời nói xa lạ của Thu. Cuộc trò chuyện một chiều giữa tôi và Thu bị cắt ngang bởi tiếng gọi. Thu vội chạy đến hòa vào tốp gồm ba đứa con gái ăn mặc sành điệu. Tôi loáng thoáng nghe được cuộc trò chuyện giữa họ khi đứa con gái tóc vàng chỉ tay về phía tôi:<br/><br/>- Này Thu, bạn mày đó hả?<br/><br/>- Mày khùng à, tao đâu có quen với con nhỏ bán vé số đó.<br/><br/>Trong phút chốc, tôi nghe mặt mình nóng ran. Tôi vội nhìn xuống bộ đồ mình đang mặc. Lát nữa đây, tôi sẽ vào vai một cô bé nghèo bán vé số trong kịch phẩm của lớp. Tôi dắt xe lao đi về phía Nhà văn hóa.<br/><br/>Trên đường, cái nắng tháng ba trải dài oi ả…<br/> <br/>Tags - <a href="http://maunho.com/tag.php?tag=yeu" rel="tag">yeu</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://maunho.com/read.php?614</link>
<title><![CDATA[ Em đến rồi đi như một cơn gió]]></title> 
<author>kdaica &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góccảmxúc-Truyệnđọc]]></category>
<pubDate>Wed, 24 Jun 2009 15:31:17 +0000</pubDate> 
<guid>http://maunho.com/read.php?614</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong><span style="font-size: 14px;"><span style="color: #FF1493;"><p align="center"><br/>Ngày ấy em đến với anh thật bất ngờ và thật như một giấc mơ ...!<br/><br/><a href="http://eva.vn/upload/news/2009-06-20/em-den_150.jpg" target="_blank"><img src="http://eva.vn/upload/news/2009-06-20/em-den_150.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p></span></span></strong><span style="font-size: 14px;"><br/><br/><span style="color: #FF4500;">Anh vẫn nhớ, ngày chúng mình còn ngồi trên ghế nhà trường. Hai đứa học chung một lớp, ngồi chung một bàn, gần nhau thật đấy nhưng có bao giờ nói chuyện với nhau được quá 5 phút đâu. Anh thường viện cớ không làm bài để mượn vở của em để chép, bài quá khó anh không giải nổi để được ngồi gần em, ngày đó em cũng thật ngây thơ và trong sáng như một viên pha lê không một chút bụi mờ ... nên em không để ý. Và anh đã yêu em từ những cái tưởng như không hề ý nghĩa, em biết không? Tình yêu thường bắt đầu từ những cái giản đơn nhất trong cuộc sống mà gần như ta thường bỏ qua chúng. Anh cũng vậy! Tình yêu anh bắt đầu từ sự quan tâm, giúp đỡ và nhất là từ những lúc được cùng em chia sẻ, em đã cho anh cảm giác thật nhẹ nhõm, nhưng thật ấm áp, những giây phút thật thoải mái sau những tiết học căng thẳng... và rất nhiều, rất nhiều những điều từ em đã dành cho anh. Để rồi... đến một ngày anh không thể kìm nén tình cảm của mình, anh đã tìm đến em và chia sẻ niềm tâm sự mà bấy lâu anh đã giữ trong lòng, anh cũng đã nghĩ đến những gì "xấu" nhất có thể sẽ đến, và anh chấp nhận tất cả, em biết không?</span></span><br/><p align="center"><br/><a href="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-20/em-den1.jpg" target="_blank"><img src="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-20/em-den1.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><span style="color: #FF1493;">Và anh đã yêu em từ những cái tưởng chừng như không hề ý nghĩa.</span><br/><br/><span style="font-family: Verdana;"><br/> <span style="color: #87CEEB;"><br/>Danh ngôn có câu: “Ta đau khi yêu một người mà không được yêu trở lại, những nỗi đau lớn nhất là khi bạn yêu một người nhưng không đủ can đảm để cho người ấy biết bạn đã yêu như thế nào”. Thế đó em, nhưng thật bất ngờ là em cũng có chung một tâm sự như anh, em đã nói rằng: “Em cũng yêu anh”. Ôi! Hạnh phúc nào bằng giây phút này phải không các bạn? Tôi đã rất trân trọng giây phút đó, và luôn coi đó là niềm hạnh phúc lớn nhất mà từ trước tới giờ tôi có, nhưng cũng từ đó trở đi, anh và em cứ như có một bức tường ngăn cách, anh cảm thấy chúng ta cứ như hai người xa lạ. Và cứ thế, theo dòng thời gian, anh cảm nhận được tình cảm của em đang ngày một thay đổi... những lần hẹn em không đến, những cuộc đi chơi em không đi... Thật sự anh không biết là tại sao? Anh hỏi em không nói, anh nghĩ mãi mà vẫn không tìm được câu trả lời cho mình. Phải chăng anh đã làm gì sai? Hay là anh không quan tâm tới em, hay là tình cảm của anh dành cho em là không chân thật?... Không phải, anh nghĩ rằng mình không phải là người có lỗi khiến em xa rời anh, nhưng là cái gì chứ?<br/><br/>Để rồi cuối cùng cái gì đến đã đến... em ra đi không một lời tạm biệt, cứ lặng lẽ đi như mùa đông lặng lẽ đến, anh đã gục ngã, và tưởng chừng không bao giờ gượng dậy được. Một cú ngã không đau nhưng anh lại thấy vô cùng đau đớn, anh càng cố níu kéo thì càng nhận lấy đau thương cho riêng mình, đã bao lần anh cố quên em nhưng... đâu có được, anh không thể quên đi tất cả những gì từng có và đã xảy ra trong cuộc đời mình, anh vẫn thường đến những nơi chúng ta đã từng đến, đi những nơi em đã từng đi, lang thang trên những con đường mong tìm lại những hồi ức, những cảm xúc còn vương vãi đâu đó trong khoảnh khắc xa xưa của dòng đời.</span></span><br/><p align="center"><br/><a href="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-20/em-den2.jpg" target="_blank"><img src="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-20/em-den2.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/></p><span style="color: #FF1493;">Anh không thể quên những cảm xúc khi ở bên em.</span><br/><br/>Thấm thoắt đã 3 năm trôi qua, tình cảm mà anh dành cho em vẫn không hề thay đổi thậm chí nó ngày một sâu nặng hơn, vì trong anh vẫn hi vọng em sẽ trở lại vào một ngày nào đó không xa trong tương lai gần, nhưng anh càng hi vọng thì càng thất vọng, thất vọng đến tuyệt vọng, em biết không? Chỉ vì anh quá yêu em, yêu đến mức ngày một xa rời hiên thực, mơ tưởng vào một điều kì diệu nào đó sẽ xảy ra, nhưng... tất cả chỉ là ảo tưởng.<br/><br/>Và hôm nay, khi anh đang ngồi viết những dòng tâm sự này, trong thâm tâm anh đã có sự nhận thức của một người thực sự trưởng thành, trưởng thành nhờ sự khắc nghiệt của cuộc đời, anh đã hiểu ra rất nhiều điều em à! Không nên níu kéo những gì không thuộc về mình, dù cố đạt được thì một ngày nào đó nó sẽ tìm cách rời bỏ mình mà thôi, và anh không muốn có lần thứ 2, cho nên bây giờ anh sẽ chôn chặt tình cảm của mình trong lòng, và luôn cầu chúc cho em được hạnh phúc bên người em đã chọn. Còn anh, em hãy tin rằng, anh sẽ không bao giờ quên những gì tốt đẹp nhất em đã từng dành cho anh, anh sẽ nhớ mãi khoảng thời gian được sống bên em, được yêu em. Còn một điều nữa là: Anh vẫn không quên hi vọng cho những gì anh hi vọng, dù anh biết rằng những điều đó chỉ đến trong những giấc mơ và chỉ xảy ra trong những câu chuyện cổ tích ...<br/> <br/>Tags - <a href="http://maunho.com/tag.php?tag=yeu" rel="tag">yeu</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://maunho.com/read.php?589</link>
<title><![CDATA[Hai mảnh trời riêng]]></title> 
<author>kdaica &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góccảmxúc-Truyệnđọc]]></category>
<pubDate>Wed, 24 Jun 2009 10:05:28 +0000</pubDate> 
<guid>http://maunho.com/read.php?589</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<span style="font-size: 14px;"><strong><span style="color: #FF1493;"><br/>Tự dưng em thèm được như họ, cũng muốn được ngồi sau anh, thích được nhỏ bé trong vòng tay anh, nhưng từ trước tới giờ anh và em, cả hai chúng ta đều tự do, độc lập, tự chủ theo 'nửa cho mình nhiều hơn nửa cho nhau'.<br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; </strong><br/></span></span><p align="center"><a href="http://eva.vn/upload/news/2009-06-21/manh-troi-rieng_150.jpg" target="_blank"><img src="http://eva.vn/upload/news/2009-06-21/manh-troi-rieng_150.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/>Sáng nay em gặp anh, thật khó tin khi mà anh ở quận 1, em ở quận 2… phải hẹn gần cả tháng trời mới có thể bên nhau trò chuyện, mà cũng chẳng thể lâu hơn 30 phút vì … anh có việc và em cũng có việc.<br/><br/>Ngồi chưa đầy mười phút điện thoại của cả hai thi nhau đổ chuông. Anh cười, em cười, thế rồi nhún vai nói câu quen thuộc “đầu tuần mà".<br/>Anh làm kĩ sư xây dựng nay công trình này, mai công trình khác. Em làm hướng dẫn viên du lịch nay thành phố này, mai đất nước khác. Cả hai ta đều đam mê công việc, yêu âm nhạc, guitar, hội họa, ưa khám phá những miền đất mới, quý trọng bản thân mình, thích sự tự do… hơn cả tình yêu thì phải.<p align="center"><br/><a href="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-21/manh-troi-rieng3.jpg" target="_blank"><img src="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-21/manh-troi-rieng3.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/>Anh và em dường như cứ mải mê với thế giới của riêng mình.<br/><span style="color: #32CD32;"><br/>Bằng chứng là những cuộc hẹn của anh và em cứ không giới hạn kiểu “Cuối tuần sau chúng ta gặp nhau em nhé.” Nhưng chưa tới thứ bảy thì “ Em ơi anh đang ở Hà Nội sẽ không có mặt ở Sài Gòn trong 3 ngày tới. Anh sẽ mua quà tặng em. Sorry” hay “Anh ơi em có tour đột xuất, lùi sang tuần sau nữa chúng mình sẽ gặp nhau hen. Sorry”.<br/><br/>Anh và em, chúng ta đều đã quá quen với sự lỡ hẹn dễ thương như thế rồi, vì công việc mà, ai chả biết vậy. Bởi thế cả hai chúng ta đều ngầm hiểu và tự thông cảm cho nhau, nên cũng chẳng ai lưu tâm để trách cứ hay giận hờn gì. Trái lại anh và em xem đó như điều thú vị vì mọi việc như thế có nghĩa “đang rất ổn”.<br/><br/>Nhưng anh biết không, sáng nay sau khi tạm biệt anh, trên đường tới công ty trong lúc chờ đèn xanh từ một ngã tư đường phố. Em đã thấy… Đôi tình nhân nọ hồn nhiên cùng nhau ăn chung một mẩu bánh mì, cô gái nghiêng người đút cho chàng trai. Còn chàng trai thay vì ăn bánh mì lại cắn vào tay cô gái, cứ thế họ giỡn đùa thật tự nhiên, chẳng lo nghĩ gì về những ánh nhìn của mọi người xung quanh.<br/>Mãi tới lúc ấy em mới chợt nhận ra tình yêu của chúng ta thật lạ, rất ít kỉ niệm, chẳng bao giờ có những giây phút cười vui như thế. Tự dưng em thèm được như họ, cũng muốn được ngồi sau anh, thích được nhỏ bé trong vòng tay anh, nhưng từ trước tới giờ anh và em, cả hai chúng ta đều tự do, độc lập, tự chủ theo “nửa cho mình nhiều hơn nửa cho nhau”. Lúc nào cũng “Anh/em thế nào? Sức khỏe, công việc tốt chứ?”. Đã nhiều lúc em cười một mình khi nhận được những lời động viên kiểu của anh và kiểu của em trao cho nhau “khách khí” như thế.</span><br/><p align="center"> <a href="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-21/manh-troi-rieng1.jpg" target="_blank"><img src="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-21/manh-troi-rieng1.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><span style="color: #87CEEB;">Nhìn thấy đôi tình nhân hạnh phúc bên nhau, tự dưng em thèm được như họ quá!</span><br/><span style="color: #FF6347;"><br/>Ngay lúc này em tự hỏi liệu có phải “vô tình anh và em không nhận ra là mình may mắn”. May mắn vì những gì chúng ta đang có. Chẳng có bất cứ gánh nặng nào trên vai. Đơn giản vì cả hai đều đã và đang sở hữu những khoản thu nhập khá ổn, đều là con út, được thừa hưởng những ưu tiên từ gia đình. Ngay cả với tình yêu của anh và em cũng hết sức tự nhiên, xa thì cũng thấy nhớ... thế thôi.<br/>Có lẽ vì thế mà chúng ta cứ mải mê với thế giới của riêng mỗi người để quên mất điều quan trọng rằng tâm hồn, tình yêu của chính mình đang cần được chăm sóc và thương yêu.</span><br/>Tags - <a href="http://maunho.com/tag.php?tag=yeu" rel="tag">yeu</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://maunho.com/read.php?588</link>
<title><![CDATA[Ốc đảo tình yêu]]></title> 
<author>kdaica &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góccảmxúc-Truyệnđọc]]></category>
<pubDate>Wed, 24 Jun 2009 10:02:29 +0000</pubDate> 
<guid>http://maunho.com/read.php?588</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/><span style="font-family: Verdana;"><br/><span style="color: #DC143C;"><span style="font-size: 18px;">Khi nhấc chân ra khỏi cát, tôi lại thấy một ốc đảo khác - tôi gặp em. Rất thận trọng, tôi tiến lại gần ốc đảo đó với hy vọng mình sẽ không bị đánh lừa thêm lần nữa.</span></span><br/><p align="center"><a href="http://eva.vn/upload/news/2009-06-22/oc-dao_150.jpg" target="_blank"><img src="http://eva.vn/upload/news/2009-06-22/oc-dao_150.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br/>Đã bao giờ em tưởng tượng cuộc sống của mình giống như một điều gì đó chưa? Còn tôi, tôi có cảm giác cuộc đời là một sa mạc cát nóng cháy, và tôi là một người đang bị lạc trên đó. Lúc đầu, tôi cố gắng đi tìm cho mình một lối thoát với hành trang là sức trẻ, nghị lực và tình cảm của những người thương yêu… Tưởng chừng như tôi đã tìm ra con đường cho riêng mình - một con đường không thể nói là bằng phẳng nhưng tôi biết rằng mình có thể đi đến tận cùng. Nhưng rồi tôi đã vấp ngã bởi trên đường đi tôi đã gặp những ảo ảnh.<br/> <br/>Tôi đã tìm thấy một người con gái, tìm thấy tình yêu của mình, và tôi đã ngỡ rằng đó là một ốc đảo đầy nước trong lành để tôi có thể dừng lại nghỉ ngơi dưới bóng cây, uống những giọt nước mát lạnh và để xây cho riêng mình một toà lâu đài tráng lệ. Nhưng tôi đã nhầm, tình yêu đầu đời ấy chỉ mang đến cho tôi một khoảng thời gian đẹp, để rồi sau đó tôi hiểu rằng nó mãi mãi chỉ là giấc mơ đẹp nhưng không trọn vẹn. Tôi đã mất thăng bằng… Đã không còn đủ sức bước đi trên con đường mình đã chọn. Tôi đã chững lại để rồi suýt nữa bị bão cát vùi lấp, tôi bị chôn chân trong cát…<br/><p align="center"><br/><a href="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-22/oc-dao1.jpg" target="_blank"><img src="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-22/oc-dao1.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><span style="color: #87CEEB;">Tôi hi vọng mình lại có thể dừng chân để... ngỏ lời với em</span></p><br/> <br/>Khi tôi đã nhấc chân ra khỏi cát, tôi lại thấy một ốc đảo khác - tôi gặp em. Rất thận trọng, tôi tiến lại gần ốc đảo đó với hy vọng mình sẽ không bị đánh lừa thêm lần nữa. Tôi hy vọng mình lại có thể dừng chân, lại có thể ngụp đầu vào dòng nước mát, có thể xây lên một toà lâu đài. Tôi đã ngỏ lời với em…<br/> <br/>Nhưng tôi đã nhầm, khi tôi vừa bước chân vào bóng mát của ốc đảo kia thì mọi thứ tự dưng tan biến mất, một chút hy vọng nhỏ nhoi của tôi đã vụt tắt. Em đã chối từ… Tôi biết rằng mình vẫn có thể chờ đợi để câu trả lời kia khác đi, bao lâu cũng được. Nhưng giá như đây là lần đầu tiên tôi yêu, mọi thứ đã khác! Bây giờ, niềm tin trong tôi giống như một ngọn đèn dầu - đã cháy hết cho đêm đầu tiên nên không còn đủ mỗi khi tôi cần. Tôi không thể chờ đợi hơn… Tôi đã đi tìm những ốc đảo khác!<br/><br/><p align="center"><a href="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-22/oc-dao2.jpg" target="_blank"><img src="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-22/oc-dao2.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><span style="color: #87CEEB;">nhưng mọi thứ đột nhiên biến mất.</p></span><br/><br/>Thật khó hiểu, em lại trách tôi. Tôi biết rằng tôi đã đánh mất niềm tin ở em, đã làm cho em nghĩ rằng mình không thành thật trong tình yêu. Nhưng em ơi, xin hãy hiểu cho tôi! Tôi đã không còn can đảm để nghĩ rằng mình sẽ hạnh phúc với những gì mình theo đuổi. Tôi đã không còn nghị lực để nuôi sống những hy vọng, những mơ ước của mình. Tôi đã không còn hy vọng sẽ có được tình yêu của em. Hãy hiểu cho tôi, em nhé!</span><br/>Tags - <a href="http://maunho.com/tag.php?tag=yeu" rel="tag">yeu</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://maunho.com/read.php?587</link>
<title><![CDATA[Đi qua tâm bão]]></title> 
<author>kdaica &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góccảmxúc-Truyệnđọc]]></category>
<pubDate>Wed, 24 Jun 2009 10:00:23 +0000</pubDate> 
<guid>http://maunho.com/read.php?587</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/><span style="color: #FF0000;"><span style="font-size: 18px;"><br/><strong>Đến khi em em sắp bị cái tâm bão ấy nuốt chửng vào trong thì em chợt nhận ra mình còn quan trọng với rất nhiều người, mình còn phải trả ơn rất nhiều người. Thế là cố sống, cố chết vẫy cánh thật mạnh để vượt qua bão tố.</strong></span></span><br/><p align="center"><a href="http://eva.vn/upload/news/2009-06-23/di-qua-tam-bao_150.jpg" target="_blank"><img src="http://eva.vn/upload/news/2009-06-23/di-qua-tam-bao_150.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/></p><br/><br/>Anh nè!<br/><br/>Tại sao em im lặng không trả lời điện thoại của anh? Tại sao em không nói gì trước những tin nhắn nhớ nhung yêu thương trên YM của anh kể từ ngày ấy: 20 - 5?<br/><br/>Vì hai điều mà anh biết rất rõ: hạnh phúc của anh và sự bình yên cho những người mình yêu thương. Vì một điều mà anh chưa hề biết đó là niềm tin trong em đã vụn vỡ tan tành khi tình cờ em biết anh nói dối em ngày cưới của anh. Em hiểu những suy nghĩ nằm sau lời nói dối cuối cùng ấy. Giọt nước tràn ly.<br/>Sao vậy anh? Hình như 7 năm yêu nhau không đủ để anh hiểu hết em? Em đã bước đi và thậm chí còn nuốt nỗi buồn vào trong để vun đắp cho anh khi anh muốn đến với cô giáo, vậy sao anh cứ nói dối em mãi thế. Sao anh không sử xự khác đi để dù chia tay nhau thì hình ảnh của anh và tình yêu chúng mình sẽ luôn là tài sản tinh thần quí giá trên bước đường em phải đi tiếp. Tại sao ???<br/> <br/><p align="center"><a href="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-23/di-qua-tam-bao1.jpg" target="_blank"><img src="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-23/di-qua-tam-bao1.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><span style="color: #87CEEB;">Lúc anh hạnh phúc bên cô dâu</span></p><br/><br/>Anh ơi, hàng nghìn câu hỏi tại sao cuốn thành giông bão lôi em ngụp lặn trong đó, siết vào người đau như xẻ da cắt thịt.<br/><br/>Rồi vào ngày cái ngày cách đây 1 tháng, 2 ngày (ngày 20/5) - đám cưới anh. 6 giờ sáng, điện thoại em đã không còn vang lên nhạc chuông báo thức bài "Nothing gona change my love for you" - giờ đó chắc anh đang tất bật chuẩn bị đi đón dâu.<br/>Khoảng thời gian anh đeo nhẫn cho cô giáo (em ước chừng) thì chiếc nhẫn anh tặng em cũng tìm được chỗ nằm lặng im vĩnh viễn dưới lòng sông Sài Gòn. Buổi tối, khi mọi người chúc tụng và nâng ly mừng anh thì em một mình trong quán cafe TN - nơi mình đã chia sẻ mọi thứ trên đời - uống ly bạc sỉu nóng cũng để chúc anh hạnh phúc.<br/><br/><p align="center"><a href="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-23/di-qua-tam-bao2.jpg" target="_blank"><img src="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-23/di-qua-tam-bao2.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><span style="color: #87CEEB;">là lúc em ngồi một mình cầu chúc anh hạnh phúc.</span></p><br/><br/>Anh, một ngày vô cảm đến lạ lùng, ngày trong mắt bão.<br/><br/>Chỉ được một ngày thôi, rồi sau đó thì càng đau đớn, càng quay cuồng. Nhưng đến khi em em sắp bị cái tâm bão ấy nuốt chửng vào trong thì em chợt nhận ra mình còn quan trọng với rất nhiều người, mình còn phải trả ơn rất nhiều người. Thế là cố sống, cố chết vẫy cánh thật mạnh để vượt qua bão tố.<br/><br/>Anh nè! Đến hôm nay em bình yên rồi, mọi cảm xúc đã lắng dịu. Vậy anh cũng hãy sống vui và hạnh phúc nhé, đừng điện thoại hay nhắn tin cho em nữa. Trong rất nhiều điều mong ước của em lúc này chỉ còn một điều duy nhất liên quan đến anh là: em ước một ngày nào đó khi tình cờ gặp anh thì bên cạnh anh sẽ là một chú thiên thần nhỏ có khuôn mặt giống hệt anh - ngố ngố nhưng khi cười thì cực kỳ dễ thương.<br/><br/>Vì những điều tốt đẹp nhất anh nhé.<br/><br/>Tags - <a href="http://maunho.com/tag.php?tag=yeu" rel="tag">yeu</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://maunho.com/read.php?585</link>
<title><![CDATA[Anh làm hồi sinh tôi, rồi lại giết chết tôi…]]></title> 
<author>kdaica &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góccảmxúc-Truyệnđọc]]></category>
<pubDate>Wed, 24 Jun 2009 09:52:49 +0000</pubDate> 
<guid>http://maunho.com/read.php?585</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<span style="font-family: Verdana;"><span style="color: #FFA500;"><br/><strong>Tôi cảm thấy đất trời như sụp xuống, khi phát hiện ra bố ngoại tình, rồi bố mẹ tôi ly hôn. Tôi sống trong sự sợ hãi, đau đớn, dằn vặt và có chút hận thù.<br/><br/>Tôi lớn lên như cây cỏ, sống theo bản năng, với niềm hãnh tiến mãnh liệt rằng, tôi sẽ sống để những kẻ hành hạ mẹ con tôi phải trắng mắt ra…</strong><br/> <br/>Cuộc sống thường nhật, tôi ít bạn bè, xa lánh mọi người. Tôi không muốn tiếp xúc với ai, ngại mọi ánh nhìn chiếu vào mình.<br/></span><br/><a href="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-19/anh-lam-hoi-sinh-toi-roi-lai-giet-chet-toi2.jpg" target="_blank"><img src="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-19/anh-lam-hoi-sinh-toi-roi-lai-giet-chet-toi2.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><span style="color: #87CEEB;">Dù sao, tôi cũng muốn nói lời cảm ơn anh...<br/> </span><br/>Thế giới trước mặt tôi dường như xa lạ lắm. Tôi không biết mình phải làm gì, phải sống như thế nào? Tôi thấy mất lòng tin vào tình yêu, vào gia đình, vào cuộc sống. Tôi thường lẩn vào bóng đêm và khóc một mình.<br/><span style="font-size: 14px;"><br/>Anh xuất hiện, làm thay đổi cuộc sống của tôi. Từ khi có anh, cuộc sống của tôi như được hồi sinh…<br/> <br/>Tôi cảm thấy cuộc sống còn có niềm vui khi bên cạnh anh. Thế giới của tôi, bây giờ, ngoài tình yêu với anh ra thì chẳng còn gì. Tôi chỉ cảm thấy mình thật sự được sống bên anh và được yêu anh…<br/></span><br/><a href="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-19/anh-lam-hoi-sinh-toi-roi-lai-giet-chet-toi4.jpg" target="_blank"><img src="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-19/anh-lam-hoi-sinh-toi-roi-lai-giet-chet-toi4.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><span style="color: #87CEEB;">... bởi anh đã cho tôi hiểu...</span><br/> <br/>Ngày tôi nhận giấy báo tốt nghiệp, anh không đi cùng tôi. Những ngày tiếp theo, anh cũng không đến. Giống như anh đã biến mất hoàn toàn trong cuộc đời tôi. Ý nghĩ ấy làn tôi đau đớn, bởi anh chính là nguồn sống duy nhất của tôi.<br/><br/>Tôi tìm đến nơi anh trọ. Không còn anh ở đó. Người bạn thân của anh gửi lại cho tôi một bức thư. Anh đã đi xa, ở nơi đó, có một người con gái đang chờ đợi anh. Tình yêu của tôi, giống như một món quà anh nhặt được trên đường, nhưng anh không nhận, bởi nó không thuộc về anh…<br/><br/>Hóa ra những gì anh dành cho tôi, chỉ là tình thương, tình đồng loại?<br/><br/><a href="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-19/anh-lam-hoi-sinh-toi-roi-lai-giet-chet-toi1.jpg" target="_blank"><img src="http://mst.eva.vn/upload/news/2009-06-19/anh-lam-hoi-sinh-toi-roi-lai-giet-chet-toi1.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><br/>... thế giới này cần lắm sự yêu thương...!!!<br/><br/>Một cảm giác bơ vơ, lạc lõng, đau đớn, giống như tôi lại chết đi lần nữa…<br/>Tuy nhiên, tự trong sâu thẳm, tôi muốn nói lời cảm ơn anh. Anh đã đến bên tôi, cho tôi hiểu cuộc đời này, còn nhiều điều đáng để trân trọng!</span><br/>Tags - <a href="http://maunho.com/tag.php?tag=yeu" rel="tag">yeu</a>
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>